Thứ Ba, 28 tháng 6, 2011

Bố ơi cho con... bú!

Hôm nay mẹ đi vắng mất rồi, chẳng cho bé bú ti gì cả. Chỉ có mỗi mình bé với bố ở nhà thôi.


Bố ơi, cho con bú ti nha.


Mẹ đi vắng mất rồi, chỉ có mỗi bố con mình ở nhà với nhau thôi đấy


Không biết bao giờ mẹ mới về để cho bé bú ti đây, híc híc

Bố cho con bú ti nha, con hứa sẽ không cắn đâu


Hu hu, con ứ biết đâu, tại sao ti bố không có sữa

Bạn chẳng biết gì cả, chỉ có mẹ mới có sữa thôi. Bố với cả bọn mình đều là con trai nên không có sữa đâu, không tin bạn thử tự sờ ngực mà xem, làm gì có.


Ừ, thôi, ngồi gặm cái vòng thay ti cho đỡ buồn vậy.

À ơi, con ơi con ngủ cho ngoan, mẹ sắp về rồi, ơi à.

May quá, mẹ về rồi nè. Bắt đền mẹ đấy nhé, cả ngày nay con cắn nát ti bố mà chẳng thấy có sữa gì cả.



Oy, cục cưng ngủ rồi!

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

Em vô thức gọi tên anh

Đang đau đầu vì tìm cách giải quyết công việc, tự dưng nhớ đến một người đã từng nói chuyện và chia sẻ với mình về vấn đề này. Ngồi ngẫm nghĩ lại lời nói của người đó, và cứ hiện lên, dần dần, rõ hơn hình ảnh, cử chỉ và cả cách nhăn trán lại khi cố truyền tải cho mình nghe. Đột nhiên, vô thức gọi tên người đối diện, cứ như hai người đang ngồi nói chuyện, trao đổi về công việc thật vậy. Tỉnh ra mới nhận thấy mình đang gọi tên anh, như mọi lần mình vẫn hay trêu anh mỗi khi ngồi cạnh nhau, "gọi phong long thôi mà, có gọi anh đâu, tự dưng trả lời, hjhj", "em thích gọi tên anh đấy".
Cũng buồn cười thật, vô thức lại gọi tên anh. Có lẽ là thói quen chưa kịp bỏ .

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

CẢM GIÁC QUEN THUỘC

CẢM GIÁC QUEN THUỘC

Mắt đã rời màn hình lap, tựa đầu vào đôi bàn tay đang đan chắp vào nhau, khẽ gục đầu rơi từ từ xuống cánh tay, lim dim và chìm vào giấc mơ hồ…
Thoang thoảng vị ngọt của thảo mộc chạy dọc sống mũi, nhẹ nhàng chiếm lấy toàn bộ khu thần kinh lên não, ở lại một lúc và như đám mây mang nặng những giọt nước, chúng rơi xuống rồi đọng lại ở cổ, hình như hơi chát chát thì phải, cũng không hẳn là chát, hơi khó tả một chút, có vẻ như nó giống với kiểu nồng của biển, nhưng nhẹ lắm, chỉ thoáng chốc cảm nhận thôi, và thật dễ chịu, du dương giấc mộng mị….
Thêm một nhịp thở nữa, đôi môi đã kịp lúc rơi xuống và chạm cánh tay. Khi mũi đã quá gần vào cánh tay thì dường như mùi hương lúc nãy đã nhạt hơn và khó cảm nhận thấy, không bằng lòng và hụt hẫng, mũi ngửi lại một lần nữa để tìm xem mùi hương có còn hay đã bay đâu mất. Mũi ngửi thật sâu, thật dài và đột nhiên đôi mắt mở ra… bừng tỉnh…chớp chớp, chẳng có mùi gì cả.
Lại ngủ gật bên máy tính rồi, làm việc tiếp thôi. Nhưng sự hiếu kỳ làm mũi muốn ngửi lại thêm một lần nữa… đúng là chẳng ngửi thấy mùi gì cả.Dường như trên não vẫn còn lưu lại một chút gì đó, hay ở đâu đó có vị ngọt quen thuộc, một cảm giác quen thuộc mà nhịp thở trước ta đã thấy nó, vẫn còn, nhịp thở sau ta đã mất nó.

Một vị ngọt quen thuộc, một cảm giác quen thuộc.