Vừa lục lại nhật ký, mới biết được đã tròn 1 năm mình ...
ngày 18/ 5 năm ngoái đến năm nay, đã trọn 1 năm rùi, ngày mình quen 1 người bạn... Đến giờ vẫn chưa gặp mặt, nhưng cảm giác rất gần gũi.
Trước đó vài ngày
Ngày 13/5/2009 xí trai và Kẹo ngọt VTML đã kết nối với nhau
… Ngày 14/5/2009 xí trai bình luận về trang cá nhân của Kẹo ngọt VTML … “hii”
…………
Ngày 18/5/2009 xí trai bình luận về trang cá nhân của Kẹo ngọt VTML … “bạn tên gì vậy .có yahoo ko ,chat chit chút hén”
- rõ là mình chẳng ưa gì cái thú chat chit vớ vẩn, nhất là với mấy người xí trai , nhìn avata trên profiles của cậu ta rõ là xấu trai thật, người gầy đét, lại đứng chung với một rừng cây, nhìn ...chả khác nhau mấy, đúng là ma cây, hem hấp dẫn tẹo nào. đâu ra chui vào đây mà kết bạn với mình thế nhẩy. Hi’ hi’ đã thế cái nick name thể hiện rõ tên này… “ chắc là ham tiền”
Rùi một ngày anh chàng vào blog của mình , “sao blog lại tên kẹo ngọt thế, mình thích cái tên này”, lúc ý mình mới chịu nói chuyện với hắn. (giờ kiểm tra lại tên bạn bè trên blog của hắn thấy toàn…kẹo mút, kẹo… hóa ra tên này còn con nít nên đam mê kẹo chứ có riêng gì mình đâu, hehe)
Mặc dù chưa một lần gặp mặt nhưng mỗi khi nói chuyện mình lại cảm thấy rất nhẹ nhõm, mọi thứ mình nói ra với hắn, và cách hắn trả lời lại mình đều như tìm được một sự đồng điệu trong tâm hồn…Mình cảm nhận được hắn là một người tính trầm trầm, ít nói, hay sầu vu vơ, và có thể đôi mắt hắn sẽ có một vài tâm sự kín trong ấy, và nếu thức 1 – 2 đêm thì râu sẽ mọc xanh rì, hihi, trông men đến …khủng khiếp. Nhưng cũng khá hấp dẫn đấy. Thế chỉ là tưởng tượng thôi, chứ mình có biết mặt mũi ra sao đâu. Khi nghe những bản nhạc hắn gửi, đúng là rất hay, so với một vài người cũng hay gửi link nhạc cho mình nghe thì nhạc của hắn nghe luôn có chất hơn cả. (cái này là nhận xét rất khách quan chứ hem phải “iu ai iu cả đường đi lối về, ghét ai ghét cả tôn ti họ hàng đâu nha”). Nhạc của hắn thì vui vẻ, mạnh mẽ, có khi là chút lãng mạng của bọn nhóc mới lớn.
Lúc mình buồn cực độ , thất vọng vô cùng về bản thân, tự ti vô cùng về việc bị người yêu bỏ, uhm, mình nhớ có lúc nào đó đã hỏi hắn : tớ có xinh đẹp không? Tớ xấu xí quá sao? Tớ ko dịu dàng nữ tính à, sao người yêu tớ lại bỏ tớ thế… - Cậu rất xinh, rất dễ thương! (đã bao giờ gặp mặt đâu, hi’ hi’) mặc dù biết rằng hắn đang cố vỗ về sự tổn thương của mình, giúp mình xoa dịu cơn đau, nhưng chưa có người con trai nào nói với mình như thế cả, (à, khen xinh , dễ thương thì nhiều rồi, nhưng …đồng cảm đúng lúc như thế thì,) cậu là người duy nhất, chưa có một người con trai nào đồng điệu với mình cả về trong cách nói chuyện, suy nghĩ, tình cảm, kể cả tất cả các chàng người yêu của mình cũng chưa có ai làm mình thấy thoải mái dễ chịu khi nói chuyện như cậu. Mình mặc sức nói hết mọi chuyện từ vui, buồn, tất cả những gì muốn được kể cho ai đó nghe, thì cậu là ứng viên đâu tiên mình nghĩ sẽ “ kể cho hắn nghe tuốt tuồn tuột”
Mình nhớ cậu có lần gọi điện cho mình “lâu rồi sao không lên mạng thế, tớ đang trên mạng nè, lên chat chút đi” , hô hô, chưa có ai lại ngộ như cậu đấy, chỉ là bạn mạng thôi mà, gặp lúc nào thì chat lúc ý, không gặp người này thì có người khác, thiết gì, sao lại phải là mình. Hay cậu cũng cảm thấy có sự đồng điệu trong cách nói chuyện, hay…thế nào? (Mình là chúa đa nghi mà, không biết tên này có vạch ra kế hoạch gì không thế nhỉ)
Hắn thì ở 1 nơi rất xa với mình, nhưng có cảm giác như mỗi lần mình cần hắn lại ở cạnh bên. Lạ thế, hắn chỉ là bạn bè thôi, mình cũng chỉ nghĩ thế, và mình cũng đang yêu ai đó khác rồi.Yêu thật yêu lắm, và khi vui với người yêu, mình ko nghĩ đến hắn, nhưng khi buồn lại tâm sự với hắn, rất thật và không một điều gì giấu giếm cả. Thèn bạn tri kỷ! Nhưng chỉ là đối với mình thôi, chứ hắn thì..chắc không thiếu gì bạn, không thiếu gì các cô gái cũng thích nói chuyện với hắn như mình.
Mình hóa thân thành 1 thèn con trai, để chúng mình dễ tán dóc với nhau hơn. Hình như hắn mới chia tay người yêu, ừ đúng rồi hắn đã chia tay người yêu rồi, hắn đang buồn, như mình đang buồn (cảm giác này của năm ngoái).
Không hiểu ông trời đưa đẩy thế nào mình lại chuyển về bắc sinh sống. Mình gần hắn hơn và chúng mình biết được vị trí đối phương đang nằm ở đâu trên bản đồ Hà Nội Chúng mình gần nhau hơn. Cậu ấy và mình bắt đầu tâm sự với nhau nhiều hơn, chat voice để thấy nhau , nghe được giọng nói của nhau, và thấy được cảm xúc của nhau, nó thật hơn là tưởng tượng. Chúng mình nói chuyện nhiều hơn vào mỗi đêm, kể cho nhau nghe cả những điều nhỏ nhất trong ngày, đến những kỷ niệm tuổi thơ, Hẹn hò nhau, và có cả kế hoạch đi chơi nữa. Chúng mình vẫn chưa gặp nhau
Mình hẹn nhau đầu tháng 6 đi chơi, đó sẽ là lần đầu tiên gặp mặt sau 1 năm nói chuyện …cũng hợp gu. Bây giờ mới là giữa tháng năm, còn nửa tháng nữa mới đến ngày hẹn. Chả biết hắn có chuẩn bị gì không, có lẽ con trai thì cũng không cần thiết, với lại nếu mình không đi chơi, thì hắn cũng không thiếu gì girl friend để rủ đi cùng với đám bạn, Còn mình đã chuẩn bị nào là đi mua áo chống nắng, nào là chăm sóc da mặt để đến ngày gặp trông mình tươi tắn một chút , nào là ăn uống điều độ cho bớt mập ú. Nào là đi sắm đôi guốc xinh xinh, cao cao “cho dễ thủ thỉ vào tai…” hị hị. Bao nhiêu dự định , bao nhiêu kế hoạch.
Nhưng không hiểu có phải cái thời tiết nóng bức như điên ở đất Thành đô này, đã làm hâm nóng cái tâm trạng điên điên , dở dở của cả hai. Hoặc có thể vì lý do nào đó, khiến cho mọi dự định diễn ra không được suôn sẻ. Chúng mình giận nhau , lần đầu tiên giận nhau sau suốt một năm trò chuyện. Có thể nói là giận hoặc … nó là cái gì khác chen lấn vào tâm trạng hiện tại của mỗi người. Mình đã hủy cuộc hẹn bằng một câu nói: “ không đi chơi nữa, ở nhà ngủ cho khỏe”, ừ thì ngủ cho khỏe, có sao đâu, vì mình không đi, hắn cũng vẫn còn thời gian để tán 1 em gái nào đó rủ đi chơi cùng vào ngày ấy mà. Hắn thiếu gì girl friend. Hắn nói thế còn gì. Vậy mà mình cũng giận. Vậy mà hắn cũng chả buồn nói thêm 1 câu gì nữa. Chúng mình không nói chuyện với nhau nữa.
Đúng vào ngày kỷ niệm 1 năm chúng mình chính thức nói chuyện với nhau, ngày 18/5. Chúng mình nảy sinh vấn đề.
Mình đã chủ động vào nói chuyện, nhưng hắn cũng ko thèm ngó ngàng gì tới, mình xin lỗi hắn cũng không thèm đả động tới những lời nói của mình. Ôi, mình bây giờ có một cảm giác…lo lắng cho hắn nhiều hơn là nghĩ về chuyện giận dỗi hủy cuộc hẹn. Hắn viết một blog về hắn vào ngay tối hôm chũng mình thôi không nói chuyện với nhau nữa. Hắn viết về hắn, về những ưu tư của hắn. Viết ngay trong hôm hắn có chút men bia, đúng là những câu nói bất cần, đau đớn của một thằng con trai đang lớn, đang lo lắng , đang suy tư về tương lai, sự nghiệp, nhìn cuộc đời phía trước là một mênh mông. Giọng điệu đã nhuốm mùi men.
Mình nghĩ đến chũng mình sẽ thôi nói chuyện với nhau đến khi nào? 1 năm, hay 10 năm nữa nhỉ. Chúng mình sẽ không xóa nick nhau, và để đấy như một cái cây trụ trong nhà, nó nằm đó, không có ý kiến gì, nhưng thiếu nó là cái nhà đổ. Rồi sau 10 năm, mỗi đữa có một sự nghiệp riêng, thành đạt. Mỗi đứa có một niềm vui riêng. Và có thể một ngày nào đó… “ê ku, cậu sao rồi” – “tớ đã là một phụ nữ rồi, cậu có tin không? ” “ thật à!” “ ừ, gặp rồi biết…”
“Hihi, cho xin cái hình đi, sợ nhận không ra” – “ đưa cái hình lần sau cùng Kẹo đưa Min, Kẹo sẽ vẽ thêm vài nếp nhăn vào đó !”- “oạch”
Ngày 18/5 là ngày kỷ niệm cho tình bạn vĩnh cửu.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét