Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

Nhớ nhà!

Thật không thể tả nổi nỗi nhớ nhà cũ của mình, ngôi nhà nhỏ xinh xinh ở Bảo Lộc, Lâm Đồng, nơi mình đã sinh ra, lớn lên, và đã sống ở đó 23 năm. Có biết bao kỷ niệm tuổi thơ ấu cùng đám bạn cùng xóm. Vậy mà bây giờ mình đã đi xa...
Có nhiều đường để về đến nhà, nhưng mình thích con đường nhỏ yên tĩnh hai bên đường là hàng hoa dã quỳ vàng rực, hoa lúc nào cũng kiêu hãnh đầy thách thức, hướng về phía mặt trời. Đường ở đây nhỏ, nhiều dốc ngắn, mỗi lần đạp xe là lại hỳ hục để lên mấy con dốc ngắn quanh co. Một quãng vườn chè, xanh rỳ, dịu mát, thẳng tắp từ hàng đến ngọn, quãng đường này bằng hơn, rộng hơn nên đạp xe thong dong, vừa đi vừa thả hồn hít hà mùi gió, và để lấy sức tẹo nữa lại leo dốc.... vèo một cái xuống chiếc xe đạp đã ở tít chân con dốc dài, mình lại đạp phăng phăng lên tận đỉnh dốc....quẹo đầu xe sang phải để vào ngõ đất đỏ. Cái ngõ giáp với ngõ xóm địa chất nhà mình.
Đầu xe cứ bay bay qua hàng hoa hướng dương, bông nở rộ, to đẹp hơn hoa dã quỳ. Mẹ mình và các bác trong xóm trồng Hướng dương hai bên đường trong xóm để vừa làm đẹp, vừa lấy hạt ăn chơi.
Các bác các cô ở đây làm cùng đoàn địa chất 707, được cấp đất và xây dựng cuộc sống đến nay. Từ hồi mình chưa được sinh ra đến bay giờ cũng được 23 năm rồi. Xóm địa chất có khoảng 10 hộ gia đình, không kể vợ chồng thì lũ nhóc tụi mình có khoảng 11 trai, 13 gái. Hồi còn nhỏ đứa nào cũng quậy tung trời, không kể con trai hay con gái. Nghịch ngợm ghê gớm, đến nỗi dân xóm bên cạnh nghe tiếng là sợ . Nhưng nghịch thế chứ đứa nào cũng ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành lắm. Bọn nhóc xóm địa chất , đứa nào cũng hiếu động, có cá tính và luôn vươn lên.
Nhà mình không như những gia đình khác, có anh có chị. Mình là con một, nên buồn lắm.Ngày còn nhỏ, bố đi tổ khoan miết, chỉ có hai mẹ con ở nhà. Mẹ mình hiền lắm. Mặc dù hồi đó còn nhỏ và nghịch ngợm, nhưng mình hay để ý lắm. Và cũng hay so sánh người này người kia. Bác này hay đến chơi nhà mình, bác này hay cho nhà mình quà, hihi. (oái, suýt lạc đề) Mẹ mình đúng là hiền thật. Hiền đến dễ bị ăn hiếp, dễ thiệt thòi nhiều thứ, Không như mấy bác cùng xóm, mặc dù mọi người ai cũng tốt, nhưng mồm mép thì...chúa chát, chua lòm, phải vậy người ta mới bảo vệ mình và gia đình mình tốt được. Nghĩ lại từ nhỏ đến lớn, về những kỷ niệm không kể hết của hai mẹ con, lúc nào mình cũng thấy mẹ hiền thật. Ngay cả lúc đánh đòn cũng rất hiền .

Này nhé, hồi nhỏ, mình nghịch lắm. Hay bị bố mẹ phạt, đánh cho nhừ đòn , mà lúc nào cũng quậy tung trời. Mẹ mà đánh thì chẳng lo. Mẹ bắt nằm sấp lên giường, rồi cầm roi, bắt đầu dạy... mẹ dạy đến nơi đến chốn. Ban đầu là bắt mình kể việc vừa làm, rồi mẹ ngồi nói về những điều mình làm như vậy là đúng chỗ nào, sai chỗ nào, cái gì không được, tại sao lại không được làm thế. Rồi mẹ vừa vụt roi xuống giường vừa bảo, con đã sai nên phải chịu phạt, hôm nay mẹ đánh ....mấy roi, rồi vụt chừng ấy cái...hic, đánh đau cho mà nhớ. không được quên. Mẹ cho nợ mấy roi sẽ đánh sau...hihi đến đây là mừng rùi, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng mẹ dạy như vậy mới thấm, mới nhớ, vì từ từ, dễ nuốt, dễ hiểu. Ngay cả ngồi học bài, có mẹ ngồi bên cạnh, dù không nói gì, chỉ nói "bài này con dư sức làm được", mình cũng làm bài ngon ơ, hết cả cuốn sách bài tập. Còn bố mà ngồi cạnh, chỉ lo nơm nớp bị đập lúc nào không hay. hic.

Bố ngồi bên cạnh chả biết giảng cái gì, chả nghe thấy gì, chả làm được gì, bố nóng tính, nên cách dạy của bố cũng thế, không kiên trì, không tâm lý. Mình nhớ trên trang giấy trắng của mình cũng dính vài giọt máu cam...vì lý do ngu lâu dốt bền , bố nói sa sả mà không hiểu nên bị đập cho . Bố mà đập thì không cần roi, sẵn có cái gì là vớ cái đó nện cho khỏi nói gì luôn.... mà mỗi lần nhớ lại, mình chỉ nhớ bị đánh đau thế nào, chứ có vì sao bị đánh đâu, cũng chẳng nhớ bố có dạy cái gì không nữa. hic....Không thể kể hết các kiểu đánh đòn của bố, ôi vô kể. Nổi tiếng một thời trong cái xóm địa chất ...ông Long đánh con nhừ tử, rồi lại luộc trứng cho ăn, rồi lại mua áo đẹp cho nó mặc. oai. Mình nhớ có lần bố đánh làm bể cái vòng màu hồng rất đẹp mẹ mua cho, mình tiếc không vứt đi, mà gom các mảnh vỡ lại rồi cứ mang ra ngắm, chả biết vô tình bố nhìn được lúc nào, rồi mua cho mình cái vòng khác. Thích quá, nhưng không đẹp như của mẹ mua, không giống cái bố làm bể, mình chẳng đeo, cũng chẳng chê... Hình như từ độ ấy, bố không mua cái gì cho mình nữa, không mua quần áo cho mình như hồi còn nhỏ. Hồi bố đi khoan, lâu mới về, mua đồ cho mình, đồ nào cũng đẹp, đồ nào cũng mê. Từ dạo mình không chịu đeo cái vòng ấy, thì hình như bố bắt đầu đưa tiền kêu mẹ mua đồ cho mình, chứ không tự mua nữa. Có lần mình thắc mắc hỏi, "sao dạo này bố không mua quần áo cho con như ngày xưa" - "mua về con có mặc đâu, con thích cái gì bố đâu biết!" . Rồi nhiều lần , cả khi mình lớn lên cũng vậy, bố mua vòng cho mình, nhưng mình không đeo, vòng bố mua mắc tiền, cẩm thạch không hợp với mình. Khi mình lớn , đến tuổi thiếu nữ rồi, mà bố vẫn mua mô hình ô tô, trực thăng của con nit cho mình chơi, cái đồng hồ bố mua để ở nhà nhìn cũng như đồ của con nít, nhưng về nhà thấy thích mình cũng mang lên trường. Không hiểu bố có biết mình lớn chưa? Hay bố vẫn mong mình còn bé mãi với bố.



Mỗi lần đi học ở trường về, thấy bố cứ nhắc ra ngoài vườn cắt hoa vào cắm, chắc bố biết mình thích cắm hoa. Mẹ cũng thích hoa, mẹ trồng hoa xung quanh nhà nhiều lắm. Mình thích cắm hoa xiến chi, loài hoa dại màu trắng, nhụy vàng, cành lá mỏng manh, mình kêu nó đẹp, bố cũng "ừ, nhưng nhanh tàn, cắm 2-3 ngày là tàn rồi".

Nó cũng như mình, suy nghĩ một vấn đề gì đó không theo đuổi đến cùng, nhanh nản, nhanh chán.

Thời gian trôi đi nhanh thật. Mình đã hâm đi hăm lại 3 cái hâm rùi.... Bây giờ gia đình chuyển về bắc, tuy chưa ổn định và gia đình 3 người vẫn chưa sum họp được, mẹ trong Nam, bố ở nhà, mình cũng ở chỗ làm, ở với anh chị họ, và bắt đầu kết bạn mới. Bước vào đời!

..................

Rồi năm sau gia đình ta lại được đoàn tụ.
................
http://vn.myblog.yahoo.com/vuthimailinh

1 nhận xét: